Tùng...Tùng...Tùng...

   Tiếng trống trường giục giã giờ vào lớp. Từng tốp học sinh nhanh chân vào học.

   Một nhóm bạn nhỏ đứng bối rối ở gốc cây bàng. Nửa như muốn chạy vào lớp cho kịp giờ, nửa như muốn nán lại. Vẻ mặt ai nấy đều thoáng chút buồn phiền, lo âu. Hai bạn đang quỳ hẳn xuống vạt cỏ mềm, che chắn cho vật gì đó. Cô hiệu trưởng đi ngang, liền hỏi xem các bạn đang làm gì.

   - Cô ơi, tụi con tìm thấy một con bướm, nhưng nó không cử động. Cô nhìn nè, thương ghê không! Tụi con đang che nắng cho nó.

   Cô lật hết mấy cái lá vàng vừa rụng lên thì thấy cái xác khô nhỏ xíu của chú bướm trắng. Dường như chú vừa nằm chưa lâu. Vài sợi nắng sớm len qua đám lá bàng, rọi xuống chỗ bướm. Cô giáo cũng chợt thấy rung động khi bất ngờ gặp những bạn nhỏ biết thương yêu cả một cánh bướm nhỏ xinh bất hạnh. Giọng ai đó bỗng vang lên khe khẽ:

   - Hẳn em bướm sẽ rất buồn vì sáng nay không thể về với mẹ. Làm sao để người thân biết được em ở đây bây giờ?

   - Tụi con lên lớp đi, đã đến giờ học rồi. Để cô chôn bạn ấy cho nhé?

   Cả đám bất ngờ im lặng. Những cái môi bé xinh hơi mím lại như băn khoăn, muốn nói điều gì đó.

   - Cô canh giùm tụi con nha cô! Đừng để nắng tội nghiệp em ấy. - Bạn gái nhỏ có bím tóc dễ thương đề nghị.

   - Cô không canh được, nhưng cô sẽ chọn cho em ấy ở một nơi mới rất đẹp.

   - Cô nhớ ghi cái biển có tên " Milo" nha cô, tên của bạn đó ạ!

   - Rồi, cô nhớ rồi.

   Cô hiệu trưởng mỉm cười. Những bạn nhỏ lon ton vào lớp học. Chú bảo vệ đã khéo léo dùng một miếng gỗ, đóng lên khúc cây và trang trọng viết chữ " Nhà của Milo"- tên chú côn trùng nhỏ lên đó. Chú côn trùng được cô hiệu trưởng chôn cạnh những luống hoa thật đẹp, hương thơm ngan ngát, dưới tán bàng xanh mát. Ngay tại nơi mà những bạn nhỏ giàu tình thương yêu nhìn thấy chú ấy.

   Giờ ra chơi hôm ấy, các bạn nhỏ quay lại gốc bàng. Chúng nhận ra sự có mặt của tấm bảng sơn màu xanh biển tuyệt đẹp. Trên tấm biển nhỏ có vẽ một đôi cánh bướm trắng rất xinh với gương mặt em bướm nhỏ nhắn có nụ cười thật tươi.

   Nếu ai đó từng biết Milo, đi ngang qua chắc hẳn sẽ nhận ra. Hẳn là em thích lắm phải không Milo? Tạm biệt nhé, chú bướm nhỏ xinh.

   Qua ô của sổ phòng làm việc, cô hiệu trưởng nhìn về phía tán lá bàng xanh. Nụ cười trở lại trên những gương mặt trắng hồng thân quen. Cô chỉ mong sao sự thuần khiết và lòng nhân hậu ban sơ ấy luôn được giữ gìn trong tâm hồn những bạn nhỏ.

   Như chuyện của một sáng mai đẹp xinh này, lan tỏa thật nhiều điều ấm áp sang cả người lớn...