Trên ngọn núi cao nọ, có một cái hang lớn. Trong hang có một con quỷ dữ. Ngày nào con quỷ cũng thịt bò, thịt ngựa lấy máu làm rượu uống, lấy thịt làm thức nhắm.
Khi hết ngựa hết bò, nó lại xuống các bản quanh vùng, bắt trâu bò ngựa về ăn. Dân bản quanh vùng căm tức con quỷ lắm, nhưng không ai dám chống lại. Thấy chúng, mọi người đều bỏ chạy.
Một hôm, một nàng công chúa con độc nhất của vua mèo vào rừng chơi. Cô đang mải mê hái bông hoa đẹp thì quỷ dữ đã đến sau lưng. Hắn nheo mắt ngắm nhìn nàng và cười khà khà:
- Nàng đẹp lắm! Ta sẽ bắt nàng về làm người hầu cho ta.
Nói xong, hắn liền tung ta áo. Tà áo hắn như có cánh, bay vù đến nàng công chúa và chụp lấy nàng. Quỷ thồi phù một cái, áo cuốn nàng công chúa bay về hàng.
Công chúa mê đi. Lúc tỉnh dậy, nàng đã thấy mình ở hang quỷ. Chợt nhìn xuống chân, nàng thấy sợ dây buộc ở chân từ lúc nào rồi.
Quỷ bắt công chúa hầu hạ nó. Ngày ngày, nàng phải xuống suối dưới chân núi vác nước về cho quỷ tắm rửa. Nàng buồn rầu và nhớ nhà lắm, nhưng không làm cách nào trốn được, vì hễ động mạnh một cái là sợ dây thần báo cho quỷ biết ngay.
Một buổi sáng kia, nàng xuống suối vác nước, thấy một con cá đẹp đang lội tung tăng trước mắt. Thỉnh thoảng cá lại ngoi lên mặt nước, nhìn nàng bằng đôi mắt óng ánh. Công chúa nhìn con cá tung tăng vui sướng nghỉ phận mình cực khổ, nàng cất tiếng than:
Cá buồn cá lội tung tăng
Ta buồn ta biết ngỏ cùng ai đây?
Quanh ta trời thẩm đất dày
Tấm thân tù tội biết ngày nào vui!...
Nghe lời than của nàng, con cá bỗng nổi lên và hóa thành một chàng trai khôi ngô tuấn tú. Chàng trai bước lên bờ, đến bên nàng và nói:
- Ta là con trai vua Thủy Tề. Nghe tin nàng bị quỷ dữ bắt giam, ta vội lên để cứu nàng.
Chàng trai vội cõng công chúa trên lưng và băng qua rừng chạy trốn. Trong lúc vội vã, nàng quên mất sợi dây thần đang buộc chân. Thấy động, sợi dân báo cho quỷ biết. Quỷ tức giận, gầm lên vang đọng như sấm rền và lấy kính thần ra soi. Chàng trai cõng công chúa đi một lúc thì bị sợ dây thần níu lại. Biết không thể đi xa được trong lúc này, chàng trai liền phù phép biến nàng thành một bông hoa, còn chàng thành cành lá che chở cho nàng. Biết mưu kế của chàng trai, quỷ liền hóa phép thành một đàn ong ào ào bay tới đốt. Cành lá bị ong châm, lá rụng, lá lại thành chàng trai, còn hoa bị ong châm lại thành nàng công chúa. Quỷ nắm sợ dây thần lôi công chúa về. May là chàng trốn được. Chàng đi lang thang lòng buồn rầu. Tiên ông hiện đến cho chàng một con dao, một chiếc lá, rồi ân cần dặn chàng:
- Khi nào con muốn nói gì với vợ con, con hãy để chiếc lá này vào miệng mà nói, vợ của con sẽ nghe tiếng.
Tiên ông lại hiện đến chỗ nang công chúa, cho nàng chiếc lá và bảo:
- Khi nào con muốn nói gì với chồng con, con hãy để chiếc lá này vào miệng mà nói, chồng của con sẽ nghe thấy.
Nói rồi, tiên ông biết mất. Công chúa có chiếc lá nên nàng đã nói với chàng tất cả nổi đau khổ của nàng và mong chàng mau trở lại cứu nàng.
Lần này, hai người lại hẹn gặp nhau ở bờ suối. Nhờ có dao của ông tiên cho, chàng chém đứt dây thần và cõng nàng chạy trốn. Dây thần bị đứt báo ngay với quỷ, quỷ liền đuổi theo. Hai người vừa chạy đến bờ con sông lớn thì thấy bóng quỷ thấp thoáng đằng sau.
Thấy vậy, chàng trai liền quay ra bờ sông lấy tay vỗ nước vào gọi:
- Hỡi đàn cá lớn cá nhỏ! Hỡi cá chép cá chày! Hãy đưa ta qua sông!
Vừa dứt lời, chàng đã thấy một con cá lớn lội sóng rẻ vào và đưa hai người qua sông. Quỷ đuổi đến bờ sông liền cởi áo khoát tung lên trời. Tấm áo bay, đưa quỷ vượt qua sông rộng. Hai người đến một ngọn núi rất cao thì tiên ông cho một con chim lớn bay đến đưa hai người vượt qua ngọn núi. Quỷ đuổi đến ngọn núi cũng tung áo lên và áo cũng đưa quỷ qua ngọn núi. Khi đuổi gần kịp hai người quỷ liền dừng lại, thổi phù một cái, tấm áo bay vù vù và chụp lên hai người, và cuốn chặt lấy. Bắt được rồi, quỷ đánh chàng trai chết và đưa công chúa về. Cái chết oan trái của chàng trai đến tai Tiên Ông. Tiên liền phù phép cho chàng sống lại, và cho chàng một thanh kiếm, một cái nỏ, rồi bảo chàng:
- Lần này con hãy cõng vợ chạy vào rừng chuối,...
Chàng trai liền để chiếc lá vào mồm và hẹn vợ ra suối để cùng trốn. Yên chí, chàng đã chết, quỷ lại cho nàng đi vác nước dưới suối. Chàng liền dùng kiếm cắt dây thừng và cõng nàng chạy vào rừng chuối. Quỷ biết, đuổi theo. Chàng vừa chạy vừa chặt chuối chặn đường quỷ. Vướng chuối, quỷ trượt chân, ngã. Nó liền hóa sấm chớp, thổi mây đen tối mịt để không cho chàng chạy. Chàng liền giương nỏ bắn tan những đám mây. Quỷ liền hóa ra lửa đốt hai người, chàng liền phun nước dập tắc. Cuối cùng quỷ tung áo lên để bắt chàng. Thấy áo quỷ đang bay, chàng giương nỏ bắt rách nát áo. Quỷ hết phép. Chàng kết liễu đời nó bằng một nhát kiếm.
Chàng đưa vợ về cung vua. Vua cha thấy thế mừng rỡ, làm lể cưới cho hai người và phong chàng làm phò mã.
Từ đó, mỗi khi vui chơi, chàng lại mang chiếc kèn môi ra thổi, để nhớ lại những kỉ niệm xưa. Dân bản mèo cảm phục gan anh dũng của chàng nên cũng làm kèn môi để thổi. Và cứ mỗi đôi thanh niên nam nữ yêu nhau họ lại dùng kèn môi. Tiếng kèn môi thủ thỉ tâm tình.







