Mẹ kể lúc Minh chào đời, cậu đã khóc rất to khiến bác sĩ cười ồ. Bác sĩ còn trêu rằng sau này lớn lên Minh sẽ trở thành một chàng trai " không biết sợ gì". Tiếng khóc của Minh như ngầm bảo cậu đã có mặt ở thế giới này và nhất định sẽ là một cậu bé thật can đảm.

   Bây giờ Minh đã là học sinh lớp Ba, cao to hơn các bạn trong lớp. Nhiều bạn cùng lớp hay có " bộ sưu tập những nỗi sợ" rất buồn cười như sợ thằn lằn, sợ gián, sợ kiến, sợ sâu, sợ cào cào, châu chấu... Thậm chí có bạn còn sợ cả chuồn chuồn, Minh chỉ thấy thật buồn cười. Những con côn trùng nhỏ bé, có con trông ghê ghê, nhưng có con trông xinh đẹp rực rỡ. Ví như những con sâu chẳng hạn. Minh thấy có con mang trên mình nhiều màu sắc thật đẹp mắt. Khi chúng di chuyển, khối màu cũng uốn lượn theo, thật lạ lùng.

   Sân trường Minh học có nhiều bồn hoa, đủ loại hoa khoe sắc. Trên lớp, cô giáo cũng khuyến khích các tổ mang những chậu cây kiểng xanh tươi treo ở cửa sổ, ban công lớp học. Có những chậu kiểng, lớp học trông thật mát mắt, đẹp hẳn ra. Nhưng có một điều Minh thích nhất, là thỉnh thoảng cậu tưới cây, phát hiện trong chậu có một con sâu ngo ngoe núp dưới mặt lá. Hôm đó, thế nào các bạn trong lớp cũng được một phen nháo nhào, khiếp vía khi thấy Minh bắt sâu vào lớp... ngồi chơi.

   - Thấy ghê quá đi! Bộ cậu hết chuyện chơi rồi hả Minh?

   Lớp trưởng Ly "kì" nhăn mặt khó chịu. Mặt Ly lúc nào cũng nhăn nhăn, khi thì lớp ồn ào mất trật tự lúc trống tiết, khi thì lớp im re không ai giơ tay phát biểu trong tiết dự giờ trông rất thảm hại. Chính vì vậy, tụi con trai trong đó có Minh, nhất trí đặt biệt danh cho lớp trưởng là Ly "kì", cho nó có vần điệu.

   Minh lí lắc nhấc con sâu đặt lên tay Ly, tỏ vẻ bí hiểm:

   - Đẹp mà! Ly coi nè!

   Lớp trưởng trợn mắt, nhảy khỏi chỗ, tay vung vẩy la làng:

   - Oái! Minh kì cục quá! Nghỉ chơi bạn luôn!

   Rồi tự nhiên Ly khóc hu hu. Minh ngạc nhiên quá đỗi. Con gái ngộ quá ta, có con sâu thôi cũng khóc là sao?

   Nhưng trong lớp đâu chỉ có Ly "kì" đòi nghỉ chơi với Minh. Mới hôm qua, bạn An, Huy ròm cũng đòi bo xì Minh. Chuyện đâu có gì to tát mà giận nhỉ? Chẳng qua trong giờ trực nhật, Minh quét lớp, thấy con gián bò ra từ chân bàn, cậu lí lắc lùa nó về phía hai đứa bạn. Gián thôi mà, nó có cắn ai đâu, sao tụi nó cứ nhảy cẫng lên, mặt canh như tàu lá.

   - Minh có biết gián bẩn lắm không ? Hu hu...

   Minh chặc lưỡi, thật là, có những đứa bạn mà hở ra cái gì cũng sợ thì đúng là mệt thiệt. Nhưng, nếu mấy bạn không chơi với mình thì cũng buồn ơi là buồn. Như mấy hôm nay, nhỏ Ly "kì" làm mặt lạnh, đi ngang bàn cũng không thèm nhìn Minh một cái. Lúc chơi đá banh, mấy bạn hôm trước bị Minh bắt con cuốn chiếu trong bồn hoa ra hù cũng không thèm bắt đội với cậu.

   Chỉ có một ngày bị bạn bè ngó lơ mà Minh buồn không sao tả được. Giờ thì Minh đã thấm thía "nỗi sợ" của riêng mình: sợ không có bạn.

   Minh phải làm lành với các bạn thôi.

   Hóa ra, việc "không sợ gì" chỉ có ý nghĩa khi cậu không ỷ vào nó mà đùa giỡn quá trớn. Như vậy bạn mới nể chứ ha!