Tôi là một lon nước ngọt trong tủ mát của cửa hàng nhỏ gần ngôi trường tiểu học. Một hôm, có cô bé đem tôi về nhà cùng với những lon nước khác. Có bạn bè, tôi vui lắm. Nhưng không biết chúng tôi được dùng để làm gì đây?

   Tôi nghe cô ấy nói với mẹ của mình:

   - Mẹ ơi, ngày mai là sinh nhật con. Mẹ cho con uống nước ngọt nhé!

   Thì ra, cô nhỏ mua chúng tôi về để sử dụng cho sinh nhật. Ngày mai chắc cô bé sẽ vui lắm đây!

   Ngày hôm sau cũng đến. Đó là một buổi tiệc lớn. Chúng tôi được sử dụng rất nhiều. Thoáng chốc, bữa tiệc kết thúc. Cô chủ ném chúng tôi và sọt rác,.

   Chúng tôi hỏi nhau:

   - Từ đây, chúng ta sẽ đi đâu??

   - Chắc chúng ta lại về nhà máy sản xuất nước ngọt.

   Một lúc sau, chúng tôi được hai cậu bé cầm lên rồi mang ra bờ kè dùng chân chơi trò đá lon. Một cú sút mạnh khiến chúng tôi rơi tõm xuống con kênh. Một ngày... hai ngà... ba ngày. Chúng tôi lững lờ suốt ba ngày.

   Ngày thứ tư, có cậu bé nọ vớt tôi lên. Chắc tôi sẽ bị đạp dẹp, may ra được bán vào nơi mua phế liệu và biết đâu sẽ có cơ hội trở về nhà máy tái chế thôi.

   Tôi ngủ thiếp đi. Đến lúc tỉnh dậy, tôi nghe một giọng nói vang lên:

   - Sau đây là tác phẩm của Thiên Khôi, mời các bạn cùng chiêm ngưỡng.

   Trước mắt tôi là hàng ngàng ánh mắt trầm trồ, ngưỡng mộ nhìn về phía tôi. Nhìn lại mình, tôi không thể tin. Trông tôi thật lộng lẫy, các bạn tôi cũng thế. Điều gì đã xảy ra? Thì ra các bạn ấy tham gia hoạt động sáng tạo từ vật liệu tái chế. Tôi vui quá. Trải qua nhiều đau buồn, tôi và các bạn của mình lại được tiếp tục cống hiến cuộc sống cho con người.