Một ngày đẹp trời, tôi được tham quan một nông trại ở Củ Chi do nhà trường tổ chức.

   Đúng 7 giờ sáng, tôi háo hức đến trường và nhanh chân xếp hàng cùng các bạn để ra xe. Trên xe chúng tôi chơi rất nhiều trò chơi thật thú vị. Khoảng 9 giờ sáng, xe đến nơi nhưng chúng tôi phải đi bộ thêm chút nữa. Tới nơi tham quan, ngay trước mắt tôi là cánh đồng lúa xanh mát, đàn cò bay lượn giữa bầu trời xanh và đàn chim ríu rít sau lũy tre. Ngay dưới chân tôi là bãi có mát rượi và êm êm. Chúng tôi tìm vị trí cất đồ rồi thay áo bà bà và lên xuồng đi du ngoạn nông trại. Chúng tôi được vào nơi trồng nấm bào ngư trắng muốt như những cuộn bông gòn, được đến đám ruộng lúa, được nhìn thấy những con cá đang vẫy đuôi...

   Chúng tôi được ào xuống ao bắt cá, được nhiều lắm, đến gần cả ba chục con. Đám bạn tôi reo vang nhảy lên bờ. Khi tôi vừa đặt một chân lên bờ thì cảm giác chân còn lại nhói nhói, thì ra một... con đỉa đen thui đang bám vào chân tôi để hút máu. Tôi hốt hoảng thét lên rồi xỉu, khiến mọi người ùa tới giúp.

   Để giúp chúng tôi quên sự kiện hú vía đó, cô giáo mua cho mỗi bạn một cây kem mát lạnh. Riêng tôi được ăn đến hai cây kem vẫn chưa thấy đủ. Cô cười:" Mới nãy la to nhất thì giờ ăn một lúc hai cây kem luôn ha!". Đám bạn nhìn tôi cười rần rần.

   Chúng tôi còn đến khu trồng hoa hồng, hoa lan, hoa cúc và vườn rau xà lách bóng. Tôi thấy có ông lão da đen sạm, gầy gò đang cột các cây rau xà lách để chất lên xe đẩy. Khi ông đứng lên tôi mới biết ông chỉ có một chân, chân kia là cái nạn gỗ, nhưng ông làm việc rất nhanh nhẹn. Nhìn ông thật thương. Tôi mời:" Ông ơi, mời ông vào nghỉ tay uống nước ạ". Sau khi uống nước xong, ông như hiểu được sự tò mò của bọn tôi. Ông cười và bắt đầu kể:" Ngày xưa ở Củ Chi khổ lắm con à. Bị giặc đàn áp bóc lột sức lao động của nông dân, tàn phá cả ruộng đồng. Ông đi làm liên lạc cho cách mạng, không may trên đường đi đưa thư, ông bị bom nổ và mất đi chân trái. Đất nước được hòa bình, ông lại ra đồng ruộng, làm vườn chăm chỉ...". Nghe xong câu chuyện của ông, cả bọn chúng tôi nghẹn lời vì khâm phục lòng yêu nước và tinh thần lao động cần cù của ông.

   Tới giờ ăn trưa, chúng tôi được thưởng thức món khoai mì hấp nước cốt dừa và thêm muối đậu lên trên cùng món cá nướng chấm muối ớt mà chúng tôi đã bắt được.

   Món ăn đồng quê ngon lành làm sao. Trước khi lên xe về thành phố, chúng tôi còn được tặng những chùm ổi ngon.

   Tối đó, tôi không sao ngủ được vì lời nói và hình ảnh ông lão cùng với những gì tôi trải nghiệm. Thế là tôi làm một bài cảm nhận về chuyến đi này. Bất ngờ vào tuần sau cô chủ nhiệm đã đọc bài cảm nhận của tôi cho các bạn cùng nghe và cả lớp tặng một tràng vỗ tay nồng nhiệt.

   Khi học môn kĩ thuật ở các chương trình chăm sóc rau và hoa tươi, tôi đã đọc và xem hình ảnh minh họa thật kỹ để nắm lý thuyết về cách ươm mầm và chăm sóc cây. Tôi đã thử làm thí nghiệm và chỉ một tuần sau những cây lúa, cây hành, rau muống... lớn dần. Thế là tôi đem chúng vào lớp để trên cái kệ ở cửa sổ cho các bạn cùng ngắm và chăm sóc. Thí nghiệm của tôi được cả trường biết và tôi được cô hiệu trưởng tặng giấy khen "sáng kiến của trẻ em". Tôi rất tự hào và luôn ấp ủ ước mơ lớn lên sẽ về quê hương Củ Chi để thành lập nông trại và lai giống cây mới, chế tạo ra các loại máy giúp cho người nông dân bớt vất vả...

   Ông bà ta nói " Học đi đôi với hành" rất hay, tôi sẽ cố gắng học tập và làm việc chăm chỉ để thực hiện ước mơ trong tương lai, giúp cho xã hội sau này.