Chuyện kể rằng, vào một mùa đông lạnh giá, cây cối đều rụng lá xác xơ. Trong một ngôi nhà nhỏ có một cô gái trẻ đang nằm trên giường nhìn ra bầu trời đầy tuyết. Cô gái từ nhỏ đã hay đau ốm, sức khỏe rất kém. Mùa đông lạnh giá càng làm bệnh tình của cô trở nên nghiêm trọng hơn.
 
Cô nằm trên chiếc giường nhỏ cạnh cửa sổ, ngay bên ngoài là một cái cây đang rụng lá. Cô nằm đếm từng chiếc lá rụng, buồn rầu nghĩ rằng khi chiếc lá cuối cùng rụng xuống, là lúc cô rời khỏi cõi đời này. Đột nhiên có một ông họa sĩ già đi qua, ông nhìn thấy cô gái thì bước đến cửa sổ và cất tiếng hỏi:
_Cháu đang nhìn gì thế, cháu gái?
Cô trả lời ông:
_Cháu đang đếm những chiếc lá… Khi chiếc lá cuối cùng rơi xuống, cháu sẽ chết ông ạ.
Ông họa sĩ trầm ngâm một lát rồi bảo cô gái:
_Trời lạnh lắm, cháu hãy đóng cửa sổ lại để giữ ấm sẽ tốt hơn cháu gái ạ!
Nói rồi ông đi mất, cô gái làm theo lời ông dặn. Sáng hôm sau cô mở cửa sổ ra thì nhìn thấy những chiếc lá khác đều đã lìa cành. Trên cành cây chỉ còn sót lại một chiếc lá duy nhất. Cô tự nghĩ thầm không bao lâu nữa chiếc lá ấy cũng sẽ rụng thôi, và cô càng buồn bã.
Nhưng lạ thay, một ngày, hai ngày, rồi ba ngày đã trôi qua nhưng chiếc lá kia vẫn kiên cường trong gió rét. Cô gái nhìn chiếc lá, trong lòng rất hứng khởi. Cô thầm nghĩ chiếc lá kia còn có thể chống chọi với gió rét, sao cô lại dễ dàng đầu hàng bệnh tật… Thế là cô cố gắng ăn nhiều hơn, vận động nhiều hơn mỗi ngày. Cuối cùng sức khỏe của cô đã hồi phục.
Cô nhớ đến người họa sĩ già hôm nọ nên tìm người hỏi thăm. Có một người hàng xóm của ông kể với cô rằng:
_Không hiểu vì sao một đêm gió rét, ông họa sĩ già ở ngoài trời cả đêm để vẽ một chiếc lá y như thật trên 1 cái cây đã trụi lá. Sau hôm đó thì ông bị nhiễm lạnh và không qua khỏi vì tuổi đã cao.
Cô gái nghe người hàng xóm kể xong thì bật khóc. Không ai ngoài cô hiểu được điều ông họa sĩ đã làm. Ông đã dùng phần đời ngắn ngủi còn lại của mình để mang đến cho cô gái trẻ một điều kì diệu trong cuộc sống.