Xưa nay nào thấy người đâu, vậy mà chính xác từ lâu chẳng nhầm, lúc kêu vang, lúc âm thầm, gọi người, người dặn, trăm lần có tôi.
Trông ra thăm thẳm lại mênh mông Chẳng có một người lại bảo đông Đứng mái lầu tây nhìn ngoảnh lại Xa xa chỉ thấy đám mù không. (Là gì?)\nCó miệng mà ngửa lên trời Ruột gan nóng bỏng, đứng nơi góc nhà Là cái gì?\nLá cây sao có tên chim Nói sao nghe

