Bao phen khóc lóc theo cha, rồi đem nợ nước, tình nhà ra cân, núi lam tìm giúp minh quân, Bình Ngô đại cáo, bút thần ra tay?
Thân tôi như tấm ván dài, ngày thời dãi nắng, đêm thời dầm sương, làm ơn tất cả muôn phương, ơn thời chẳng có, đạp đường mà đi.
Đôi đũa cả