Tất cả bài viết
Gửi cô giáo dạy Văn
Có thể bây giờ cô đã quên em
Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết
Xa trường rồi em cũng đi biền biệt
Vẫn nhớ lời tự nhủ sẽ về thăm
Thưa thầy
Thưa thầy, bài học chiều nay
Con bỏ quên ngoài cửa lớp
Dưới gốc phượng già, nằm nghe chim hót
Con hóa mình thành bướm và hoa
Cảm xúc khi xa trường
Mười bảy năm là khoảng thời gian không dài cũng không phải là ngắn nó là cả một quá trình học tập và rèn luyện của mỗi người học sinh và song song đó là hình dáng của người thầy người cô đã dìu dắt chúng ta.
Ký ức
Mái trường- ngôi nhà thứ hai luôn là nơi lưu lại những dấu ấn đáng nhớ nhất cuộc đời mỗi con người. Ở nơi đó, thầy cô là cha mẹ, bạn bè là anh em gắn bó với nhau như ruột thịt và cùng nhau tạo nên những kỉ niệm khó phai. Suốt những năm tháng cắp sách đến
LỜI THẦY DẠY THỦA ẤY ….
Cuộc đời mỗi con người, ai rồi cũng sẽ gặp được một người thầy khiến chúng ta không thể quên trong những năm tháng học trò. Người không chỉ dạy ta kiến thức sách vở mà còn chỉ cho ta sống có ích với gia đình xã hội. Và có những bài học của thầy cô là dấu
Công Thầy
Trường xưa lớp học còn đây
Bảng đen phấn trắng bên thầy thân yêu
Vòng tay bè bạn sớm chiều
Tấm Lòng Thầy Cô
Lòng thầy nhân hậu thanh cao
Bảng đen phấn trắng xiết bao nghĩa tình
Thương tà áo trắng xinh xinh
Nhớ Công Ơn Thầy
Làm sao quên được ơn thầy
Công người dạy dỗ có ngày hôm nay
Nét đầu thầy phải cầm tay
Lời Tri Ân
Người thầy áo bạc sờn vai
Vẫn đưa thuyền đến tương lai vững vàng
Tình thầy con mãi nặng mang
Dù xa cách vẫn nồng nàn trong tim
Dù bao dâu bể nổi chìm
Kính Thầy
Hôm nay ngồi viết trang thư
Thành tâm con gửi tâm tư kính thầy
Con nay tóc đã bạc màu
Bụi phấn
Thầy con giờ đã già rồi
Mắt mờ, chân yếu, da mồi còn đâu
Phấn rơi bạc cả mái đầu
Đưa con qua những bể dâu cuộc đời
Em Mãi Khắc Ghi
Thời gian dù mãi dần trôi
Con thuyền tri thức suốt đời thầy mang
Lật từng cuốn vở sang trang
Đong đầy ký ức muôn vàn niềm yêu.