Em từ đậu nếp mà ra, hai đầu tròn lẳn dẻo thơm muôn phần?
Em từ đậu nếp mà ra Hai đầu tròn lẳn dẻo thơm muôn phần?
Em từ đậu nếp mà ra Hai đầu tròn lẳn dẻo thơm muôn phần?
Người ta ngon ngọt vị đường Em đây tính khí khác thường muối pha Cũng rùa, cũng bánh như ai Không ít kẻ chuộng xem là bánh ngon?
Bánh em yêu quý nhi đồng Tiệc vui bày biện đèn lồng rước trăng?
Hằng năm tưởng nhớ ngày sinh Mặt hoa soi ánh lung linh nến hồng?
Bánh gì cũng họ nhà “xèo”. Nhưng quê em mãi tận miền cố đô?
Bánh gì cũng họ nhà “xèo” Tròn khuôn nho nhỏ, miếng vừa miệng ăn?
Thế gian kẻ dẻo, người giòn Riêng em dở dở, ương ương ngậm ngùi? Thôi đành thoa chút phấn kem Cho thân nửa cứng, nửa mềm bớt khô?
Phải chăng bởi tại nâu da Ta tên thức quý muôn hoa, ong tìm?
Thân trơn mà mọc gai chi Da em sao giống người Phi thế này?
Nghe như có cẳng, có chân Trong khi em chỉ có thân bột tròn?
Bột trắng, sợi ngắn, sợi dài Lấy em không được anh thương hoài ngàn năm?
Ghét ghen dì ghẻ con chồng Đổ oan cho bánh ấy là do đâu?
Tên em gần nghĩa với rùa Gọi quen cho dễ bán mua chợ đời?
Thân em hai tiếng bánh mì Lớp trên lớp dưới, giữa thì kẹp nhân?
Phấn kem tô điểm mặt mày Ban ngày cũng thắp đèn cầy soi chơi?
Nghe tên biết vị thơm cay Không tin, xin hãy vào rừng tìm em?
Tên như cái túi, cái bì Ở trong bọc trứng, da thì trắng phau?
Dù nhiều gọi chẳng bao nhiêu Dẫu không mặc áo, người yêu kẻ vì?
Ruộng đồng thì gió thổi luôn Khi vui con chị, khi buồn con em?
Em thường diện áo màu xanh Đám cưới, đám hỏi sao đành quen em?
con ve sầu
Hoa trạng nguyên
cái kẹp tóc
LA SEN
Tỉnh Ninh Bình nha.