Thân em tròn trịa đẹp xinh, cớ sao lại bảo rằng em rách hoài?
Thân em tròn trịa đẹp xinh Cớ sao lại bảo rằng em rách hoài?
Thân em tròn trịa đẹp xinh Cớ sao lại bảo rằng em rách hoài?
Khi thì ướt, lúc lại giòn An chẳng được bao, cứ cho là quá?
Ngoài bao mặt, trong đậu xanh Cớ sao còn bảo chịu phần lẻ loi?
Thịt màu vàng, gân màu trắng Dáng hình như chiếc tai ngoài lợn kia?
Em đây cùng họ với khoai Ruột trong trắng muốt, bên ngoài vàng tươi?
Đi thì công toại danh thành Về làng bái tổ lọng xanh che đầu?
Một bầy cò trắng, rớt xuống ao sâu Chết đã hồi lâu, người ta mới vớt?
Bánh gì không bở, không giòn Đêm rằm tháng tám đi cùng Trung thu?
Bánh gì đau đớn thân mình Hai bên áp lại, sứt đầu gãy tay?
Da em trắng trẻo mịn màng Vì sưởi lửa, mụn nhọt ra khắp mình Mặt em tròn trĩnh xinh xinh Tên em: cây mọc đầu đình quê ta?
Nhiều dây nịt quấn thân tròn Mềm mềm dẻo dẻo, cớ sao gọi đòn?
Thoạt nghe tên tưởng rằng tôi Là loài xanh lá nổi trên ao hồ?
Suốt đời chẳng chạy chẳng đi Hai tay chống đất, gối quỳ lết thôi?
Nghe tên tưởng béo lắm đây Nhưng khi nhìn thấy chỉ bằng nắm tay?
Mỗi năm chỉ có một lần Em về cùng trẻ quây quần chơi trăng?
Em đây bắt chước loài chim Xây nhà bằng bột, rủ tìm người thương?
Một cái chẳng gọi là bao Ngàn cái cũng gọi không nhiều là sao?
Dẹt dẹt tròn tròn Khô giòn, ướt dẻo Dù còn tí tẹo Cũng gọi rằng nhiều?
Chung nhà thịt, trứng, nấm, hành Bánh gì sao lại bọc trong bao ngoài?
con ve sầu
Hoa trạng nguyên
cái kẹp tóc
LA SEN
Tỉnh Ninh Bình nha.